(VNE) - Chinh phục 10 đỉnh núi cao nhất Việt Nam, khám phá núi Ngự theo phong tục của người dân bản địa… là những cuộc hành trình trong năm mới nhiều phượt thủ háo hức muốn tham gia.
Những người đam mê du lịch bụi hẳn không còn lạ lẫm với nhiều cái tên như Hachi8, Nam Chấy, Trần Việt Anh, Mèo Già, Tuân Cuồng Chân, Quỷ Cốc Tử hay Khánh Bằng. Họ là những người trẻ thích khám phá, dành nhiều tâm huyết cho việc đi khắp nơi và trải nghiệm, cũng thường xuyên chia sẻ bài viết về địa danh từng ghé qua trên các diễn đàn, trang báo du lịch. Năm mới đến, hãy cùng nghe họ chia sẻ về dự định du lịch sắp tới của mình.
Hachi8
Hachi8 tên thật là Ngô Huy Hòa, sinh năm 1985 tại Hà Nội, hiện là kỹ sư xây dựng. Anh là tác giả của cuốn sách Bước chân Việt Nam - 4 cực, 1 đỉnh, cũng là cái tên được các bạn trẻ yêu du lịch Việt Nam biết đến như bậc đàn anh trong cộng đồng những người có chung niềm đam mê xê dịch.
Khi được hỏi về dự định trong năm mới, chàng kỹ sư trẻ cho biết mục tiêu của anh là chinh phục 10 ngọn núi cao hơn 3.000m ở Việt Nam. Các đỉnh Hachi8 từng leo là Fansipan, Phu Si Lung, Bạch Mộc Lương Tử, Ngũ Chỉ Sơn, Tà Chì Nhù, Tà Xùa. Dulichgo
Các đỉnh Phu Ta Leng, Pú Luông, Phu Song Sung, Lùng Cúng sẽ được anh hoàn thành trong năm nay. Ngoài ra, một số đỉnh thấp hơn như Xi Giơ Pao, Sa Phình, Pu Xai Lai Leng, Bá Muông, Tây Côn Lĩnh, Đỉnh Pú Một, Tả Củ Tỷ… cũng nằm trong kế hoạch.
Nam Chấy
Vốn là kỹ sư xây dựng, Nguyễn Chí Nam (biệt danh Nam Chấy) cũng là phượt thủ có tiếng trong cộng đồng người trẻ yêu du lịch. Từ lúc biết yêu người, yêu đời, anh đã rong ruổi khắp nơi trên chiếc xe máy của mình nên cũng không nhớ niềm đam mê ấy bắt đầu từ khi nào.
Anh thường xuyên tổ chức các chuyến phượt cùng bạn bè. 2014 cũng là năm để lại nhiều ấn tượng với chàng trai phố cổ Hà Nội khi quyết định nghỉ việc, mở quán ăn để có thêm nhiều thời gian, chủ động cho những chuyến đi đầy ngẫu hứng của mình.
Năm nay, anh dự định đến tháng 3 sẽ ưu tiên trekking mùa mây ở các đỉnh núi cao phía Bắc, du xuân tìm con đường mới chưa mấy ai đặt chân trên đất Hà Giang, đến núi Ngự vào đêm rằm tháng Giêng cúng trời đất theo phong tục Huế, trở lại Tà Xùa mùa đỗ quyên và lên được đảo Thổ Chu, tỉnh Phú Quốc - nơi được xem là cực Tây Nam Việt Nam.
Trần Việt Anh
Là nhân viên marketing online đến từ thành phố Hải Phòng, Việt Anh từng có kinh nghiệm trong việc du lịch bụi và tổ chức các chương trình thiện nguyện giúp đỡ trẻ em nghèo. Năm 2014, chàng thanh niên 24 tuổi ghi dấu bằng chuyến đạp xe xuyên Việt với mục đích gây quỹ 50 triệu đồng để mua quần áo ấm, sách vở cho trẻ em nghèo ở Tân Xuân, một xã thuộc diện vùng 3 của huyện Vân Hồ, tỉnh Sơn La.
Việt Anh dự định đi 63 tỉnh, thành trong vòng 6 tháng, bắt đầu từ 15/8/2014 và kết thúc vào ngày 15/2 sắp tới. Tới nay, anh đã đi qua 40 tỉnh và quyên góp được khoảng 45 triệu đồng.
Dự định của Việt Anh trong năm mới là hoàn thành kế hoạch đạp xe gây quỹ kể trên, sau đó thực hiện các vlog hướng dẫn du lịch, tiếp tục gây dựng quỹ ủng hộ trẻ em vùng núi phía Bắc, kết hợp các chuyến du lịch nước ngoài, mà trước hết là những nước trong khu vực Đông Nam Á.
Mèo Già
Gia nhập làng du lịch bụi cách đây khoảng 5 năm, Mèo Già là cái tên được những người mê phượt nhắc tới với nhiều ngưỡng mộ. Tự nhận là "ham chơi" và thích phiêu lưu khắp chốn, chàng trai là dân công nghệ thông tin này thường tranh thủ phượt vào những dịp cuối tuần, nghỉ lễ, phép. Dulichgo
Năm 2015, anh vẫn sẽ rong ruổi trên các cung đường Tây Bắc theo mùa hoa đào, mận nở, mùa săn mây, đổ nước, lúa chín, đến thăm Quảng Bình, Hội An, thực hiện kế hoạch chinh phục một số đỉnh núi cao như Bạch Mộc, Tà Chì Nhù... Ngoài ra, anh cũng sẽ đến một số nước như Myanmar, Tây Tạng, Ấn Độ...
Phạm Quang Tuân
Có biệt danh là "Tuân Cuồng Chân", chàng trai sinh ra và lớn lên ở mảnh đất Quảng Trị anh hùng không coi mình là phượt thủ mà chỉ tự nhận là người thích đi, thích cảm giác chạy xe tới nhưng vùng đất mới. Anh nghỉ việc từ tháng 2/2014 và bắt đầu đi phượt từ đó. Tuân chia sẻ nhiều người không chủ động được công việc để đi, còn anh là tỷ phú thời gian bởi hiện giờ là ông chủ nhỏ một quán ăn của chính mình.
Năm 2015, anh dự định đi một số nơi như Mũi Đôi, huyện đảo Lý Sơn, Nam Du, núi Bạch Mã ở Huế... Và kế hoạch dài hơi suốt cả năm là thăm một số nước lận cận như Campuchia, Thái Lan, Lào... bằng xe máy.
Quỷ Cốc Tử
Sinh năm 1981, Ngô Trần Hải An là phượt thủ đến từ miền Nam, lấy biệt danh là Quỷ Cốc Tử. Anh là trưởng nhóm du lịch bụi 3ackpackers. Năm 2004, Hải An mới chính thức gia nhập làng phượt bằng chuyến xuyên Việt trên chiếc xe máy cùng nhóm bạn.
Hơn chục năm trưởng thành từ những cung đường, dấu chân anh in khắp các đỉnh núi nổi tiếng phía Bắc, nhiều bãi biển xinh đẹp dọc miền Trung, những hải đảo xa xôi hay vùng quê sông nước yên bình miền Nam. Dulichgo
Năm 2015, chàng Quỷ Cốc Tử này dự định sẽ đặt chân đến đảo Hòn Hải, Bình Thuận, nơi đánh dấu cột mốc quốc gia với những con sóng dữ, chinh phục các cột mốc biên giới cao trên 2.800 m ở Lai Châu như cột mộc 42, 83… Anh cũng lên kế hoạch đến Chàm Chim, Kiên Giang, Đồng Tháp xem sếu đầu đỏ, check-in núi Tà Đùng ở Đắk Nông, Lâm Đồng, nơi có xác máy bay trong chiến tranh Mỹ còn sót lại.
Bên cạnh đó, anh còn định đến quần đảo Nam Du, Thổ Chu thuộc Phú Quốc, nơi có nhiều con chim nhạn còn sinh sống trên đất Việt, chinh phục Pha Luông huyền thoại trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng…
Khánh Bằng
Phạm Nguyễn Khánh Bằng là phượt thủ quê TP HCM, hiện làm trong ngành hàng không. Mỗi năm, anh lại đặt ra những mục tiêu và kế hoạch du lịch rất rõ ràng.
Năm 2015, với kim chỉ nam là "Đến những miền đất mới, để bước chân qua nở hoa tâm hồn", anh dự định sẽ đặt dấu chân và bánh xe lăn trên toàn bộ các tỉnh thành miền Trung, Tây nguyên, Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ, còn thời gian sẽ chinh phục tiếp miền bắc.
Khánh Bằng cũng dự định đến đất nước vạn đảo Indonesia, trải nghiệm thời gian du lịch ở 5 châu và 3 đại dương gồm Mexico (châu Mỹ), Thổ Nhĩ Kỳ (châu Âu - Á), Ấn Độ (châu Á), Australia (châu Đại dương) và Ai Cập (châu Phi). Đây là những điểm đến được Khánh Bằng đánh giá là "đang nổi", cần ưu tiên chinh phục trong bản đồ du lịch vươn ra thế giới của riêng anh.
Theo Lê Thương (Vnexpress)
Du lịch, GO!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Định nghĩa từ phượt. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014
Khi “phượt” trở thành món hàng
(SVVN) - Trước đây, thành viên của các nhóm “phượt” đa phần đều là người quen. Còn hiện nay, “phượt” đã trở thành trào lưu, có không ít những nhóm phượt “chắp vá” ra đời, chỉ đi với nhau một cung nào đó rồi… giải tán.
Vì thế, nhiều người mang danh là “leader đoàn” đã lợi dụng sự thiếu kinh nghiệm của các “new bie” (người mới) để ăn chặn tiền hoặc bán tour, nhằm thu lợi nhuận.
Lập đoàn “phượt” rồi… bán
Phương Thế Sơn (năm thứ tư, trường ĐH Luật Hà Nội) cho biết, gần Tết Dương lịch năm ngoái, khi thấy một thành viên trên diễn đàn phuot.vn tổ chức leo Phanxipăng, Sơn hào hứng nhập đoàn. Sau khi kêu gọi được khoảng 20 thành viên trên diễn đàn, nhóm leo Phanxipăng tiến hành offline tại một quán cà phê.
“Buổi offline đầu tiên, chỉ có 10 thành viên đến được. Anh trưởng đoàn (người đăng bài trên diễn đàn) nói rằng, anh ấy đã leo Phanxipăng rất nhiều lần và cung lần này, anh ấy sẽ dẫn mọi người “đi đến nơi về đến chốn”. Anh ấy còn kể rất nhiều câu chuyện thú vị về các chuyến leo Phanxipăng của bản thân, giải đáp một số thắc mắc, lo sợ của mọi người, khiến ai nấy đều rất hào hứng với chuyến đi sắp tới”, Sơn kể.
Lần offline thứ hai, các thành viên đóng gần 1,7 triệu đồng/người cho trưởng đoàn, đồng thời, được phổ biến một số kinh nghiệm leo Phanxipăng, các đồ dùng thiết yếu cần chuẩn bị. Trưởng đoàn cũng dặn các thành viên phải rèn thể lực, tuy nhiên, không hề có buổi tập trung nào để kiểm tra thể lực riêng của từng thành viên.
Đúng ngày hẹn, cả đoàn di chuyển bằng ô tô đến Sa Pa (Lào Cai). Bất ngờ ở chỗ, anh trưởng đoàn từng hứa hẹn sẽ đưa mọi người “đi đến nơi về đến chốn” không nhập đoàn leo núi mà “giao phó” gần 20 thành viên đoàn cho một công ty du lịch!
Do bị đặt vào tình thế đã rồi nên các thành viên đành phải chấp nhận cuộc leo núi mà không có “kẻ cầm đầu”. Sơn cho biết, vì thiếu “leader” nên cả đoàn không có sự gắn kết, mạnh ai nấy đi, chả mấy chốc mà 20 người đã chia thành nhiều tốp nhỏ, người khỏe đi đầu, người yếu thì tụt xuống phía dưới, may mà mỗi tốp đều có “porter” (người được thuê để dẫn đường và cõng hành lý cho khách) nên không bị lạc.
Nhóm của Sơn gồm 4 người, lên đến điểm dừng chân 2.800 m lúc 5h chiều, các bạn khác sức khỏe yếu thì lên muộn hơn. Sơn kể: “Trước hành trình, anh trưởng đoàn bảo rằng, khi dừng chân ở 2.800 m, cả đoàn sẽ có một bữa cơm tối nóng sốt, đầy đủ thức ăn để có sức sáng sớm hôm sau chinh phục đỉnh 3.200 m. Thế nhưng thực tế, bữa tối của chúng mình chỉ có đĩa thịt luộc, su su luộc, cơm canh đều nguội ngắt. Một ngày leo đã quá mệt mỏi và đói, song vì cơm canh như vậy nên hầu như mọi người cũng chẳng ăn uống được bao nhiêu”. Dulichgo
Rắc rối tiếp tục nảy sinh vào ngày hôm sau, khi cả đoàn đã cùng chinh phục được đỉnh Phanxipăng thì trên đoạn đường từ 3.000 m xuống 2.800 m, có một thành viên bị tụt huyết áp. Số lượng porter ít, lại mang vác rất nhiều đồ nên không thể giúp ích gì được, nên những người có sức khỏe nhất của đoàn phải luân phiên nhau cõng bạn kia.
Trong hành trình xuống núi còn lại, cả đoàn tiếp tục bị chia tốp. Theo kế hoạch, xe ô tô đợi mọi người ở Trạm Tôn và sẽ di chuyển trở về Hà Nội lúc 6h tối. Nhưng vì sức khỏe không đồng đều nên người xuống trước, người xuống sau, chừng 6h30 mới tập trung đủ tất cả các thành viên. Lúc đó, xe ô tô đã khởi hành. Vì sự cố này, các thành viên được “đền bù” bằng cách trưởng đoàn gửi lại tiền xe, rồi mọi người tự mua vé tàu hoặc đi ô tô khác về Hà Nội.
Đoàn của Sơn leo cung đường dễ nhất Trạm Tôn - Trạm Tôn, các đồ dùng cá nhân thành viên đều phải tự mua, chất lượng bữa ăn không ra gì nên so với mặt bằng chung, mức phí 1,7 triệu đồng/người cho hành trình 2 ngày này là đắt đỏ và vị trưởng đoàn lập cung chắc chắn cũng “cá kiếm” được ít nhiều.
Đam mê hay hám lợi ?
Còn Phương Giang (22 tuổi, cựu sinh viên khoa Báo chí, Học viện Báo chí – Tuyên truyền) vốn có sở thích đi đó đây nên cũng tham gia vào một số diễn đàn, “group” của những người chuyên đi du lịch bụi. Giang bị làm phiền khi một người bạn trong nhóm cứ suốt ngày rủ Giang tham gia đoàn leo Phanxipăng, do anh ta tổ chức.
“Một người bình thường, chắc một năm leo Phan một lần, nhiều lắm thì cũng đôi, ba lần. Đằng này, anh ta cứ suốt ngày lên “group” kêu gọi thành viên, thành lập đoàn leo mới, đến nỗi một năm, anh ta leo những 13 lần. Mình nghĩ, đó là điều bất thường, việc leo núi này không phải là do đam mê mà do anh ta kiếm được tiền từ những chuyến đi ấy”, Giang nói. Dulichgo
Giang tâm sự thêm: “Leo Phanxipăng hiện được coi là một cung kinh điển, vì không quá khó đi và ai cũng muốn một lần được chinh phục đỉnh núi 3.200 m.
Thế nhưng, mình thấy nhiều người lập ra cung này với mục đích thu lợi nhuận là chính. Mình từng biết admin của một nhóm “phượt” siêu lớn, rất hay lập cung leo Phan, mỗi lần lập đoàn leo, admin đăng tin trên “group”, đủ 20 – 30 người tham gia thì chốt.
Tính ra, mỗi vụ như thế, nếu admin bán tour cho công ty du lịch nào đó thì cũng được trích phần trăm “hoa hồng”, còn nếu trực tiếp dẫn đoàn đi, biết cách bòn rút tiền từ các khoản mua sắm đồ dùng chung thì chí ít cũng dôi ra được 1 – 2 triệu đồng đút túi, coi như khoản tiền kiếm thêm trong dịp cuối tuần”.
Đội giá các khoản chi để bòn rút
Thông thường, mỗi nhóm “phượt” đều có một “leader” và một thủ quỹ để công khai, minh bạch tài chính. Nhưng với nhiều nhóm “phượt”, “leader” và thủ quỹ móc nối với nhau (hoặc là mối quen thân từ trước) cố tình bỏ qua việc công khai các khoản chi tiêu, hoặc lợi dụng sự dễ tính, “ngô nghê” của các “newbie” để khai khống giá các mặt hàng, chi phí dọc đường, hòng thủ lợi.
Nguyễn Huyền (năm thứ ba, trường ĐH Thương mại) chia sẻ: “Lần đầu mình đi “phượt” là cung Y Tý (Lào Cai), trong 3 ngày. Trước khi đi, “leader” và thủ quỹ liệt kê các khoản dự trù chi tiêu và ước tính khoảng 1,5 triệu đồng/người. Mới đến ngày thứ hai, thủ quỹ đã đưa ra tờ giấy chằng chịt các khoản chi tiêu và nói rằng, số tiền quỹ đã gần hết, không thể cầm cự đến hết ngày thứ ba, đề nghị mỗi người đóng thêm 200.000 đồng.
Một số anh chị trong đoàn đã từng đi “phượt” nhiều lần, nhìn vào tờ giấy ghi chép và có thắc mắc về tiền ăn, tiền nhà nghỉ đắt hơn mức bình thường nhưng vì không có bằng chứng việc thủ quỹ đã ghi “đội giá” tiền nên đành “ngậm đắng nuốt cay”.
Điều mình nhận thấy rõ nhất là vì vụ lùm xùm tiền bạc đó nên chuyến đi trở nên căng thẳng, nhiều anh chị tỏ rõ sự bức tức vì cho rằng, các khoản chi tiêu kia có gian lận”.
Theo Hồng Giang (Sinh viên Việt Nam), ảnh internet
Du lịch, GO!
Vì thế, nhiều người mang danh là “leader đoàn” đã lợi dụng sự thiếu kinh nghiệm của các “new bie” (người mới) để ăn chặn tiền hoặc bán tour, nhằm thu lợi nhuận.
Lập đoàn “phượt” rồi… bán
Phương Thế Sơn (năm thứ tư, trường ĐH Luật Hà Nội) cho biết, gần Tết Dương lịch năm ngoái, khi thấy một thành viên trên diễn đàn phuot.vn tổ chức leo Phanxipăng, Sơn hào hứng nhập đoàn. Sau khi kêu gọi được khoảng 20 thành viên trên diễn đàn, nhóm leo Phanxipăng tiến hành offline tại một quán cà phê.
“Buổi offline đầu tiên, chỉ có 10 thành viên đến được. Anh trưởng đoàn (người đăng bài trên diễn đàn) nói rằng, anh ấy đã leo Phanxipăng rất nhiều lần và cung lần này, anh ấy sẽ dẫn mọi người “đi đến nơi về đến chốn”. Anh ấy còn kể rất nhiều câu chuyện thú vị về các chuyến leo Phanxipăng của bản thân, giải đáp một số thắc mắc, lo sợ của mọi người, khiến ai nấy đều rất hào hứng với chuyến đi sắp tới”, Sơn kể.
Lần offline thứ hai, các thành viên đóng gần 1,7 triệu đồng/người cho trưởng đoàn, đồng thời, được phổ biến một số kinh nghiệm leo Phanxipăng, các đồ dùng thiết yếu cần chuẩn bị. Trưởng đoàn cũng dặn các thành viên phải rèn thể lực, tuy nhiên, không hề có buổi tập trung nào để kiểm tra thể lực riêng của từng thành viên.
Đúng ngày hẹn, cả đoàn di chuyển bằng ô tô đến Sa Pa (Lào Cai). Bất ngờ ở chỗ, anh trưởng đoàn từng hứa hẹn sẽ đưa mọi người “đi đến nơi về đến chốn” không nhập đoàn leo núi mà “giao phó” gần 20 thành viên đoàn cho một công ty du lịch!
Do bị đặt vào tình thế đã rồi nên các thành viên đành phải chấp nhận cuộc leo núi mà không có “kẻ cầm đầu”. Sơn cho biết, vì thiếu “leader” nên cả đoàn không có sự gắn kết, mạnh ai nấy đi, chả mấy chốc mà 20 người đã chia thành nhiều tốp nhỏ, người khỏe đi đầu, người yếu thì tụt xuống phía dưới, may mà mỗi tốp đều có “porter” (người được thuê để dẫn đường và cõng hành lý cho khách) nên không bị lạc.
Nhóm của Sơn gồm 4 người, lên đến điểm dừng chân 2.800 m lúc 5h chiều, các bạn khác sức khỏe yếu thì lên muộn hơn. Sơn kể: “Trước hành trình, anh trưởng đoàn bảo rằng, khi dừng chân ở 2.800 m, cả đoàn sẽ có một bữa cơm tối nóng sốt, đầy đủ thức ăn để có sức sáng sớm hôm sau chinh phục đỉnh 3.200 m. Thế nhưng thực tế, bữa tối của chúng mình chỉ có đĩa thịt luộc, su su luộc, cơm canh đều nguội ngắt. Một ngày leo đã quá mệt mỏi và đói, song vì cơm canh như vậy nên hầu như mọi người cũng chẳng ăn uống được bao nhiêu”. Dulichgo
Rắc rối tiếp tục nảy sinh vào ngày hôm sau, khi cả đoàn đã cùng chinh phục được đỉnh Phanxipăng thì trên đoạn đường từ 3.000 m xuống 2.800 m, có một thành viên bị tụt huyết áp. Số lượng porter ít, lại mang vác rất nhiều đồ nên không thể giúp ích gì được, nên những người có sức khỏe nhất của đoàn phải luân phiên nhau cõng bạn kia.
Trong hành trình xuống núi còn lại, cả đoàn tiếp tục bị chia tốp. Theo kế hoạch, xe ô tô đợi mọi người ở Trạm Tôn và sẽ di chuyển trở về Hà Nội lúc 6h tối. Nhưng vì sức khỏe không đồng đều nên người xuống trước, người xuống sau, chừng 6h30 mới tập trung đủ tất cả các thành viên. Lúc đó, xe ô tô đã khởi hành. Vì sự cố này, các thành viên được “đền bù” bằng cách trưởng đoàn gửi lại tiền xe, rồi mọi người tự mua vé tàu hoặc đi ô tô khác về Hà Nội.
Đoàn của Sơn leo cung đường dễ nhất Trạm Tôn - Trạm Tôn, các đồ dùng cá nhân thành viên đều phải tự mua, chất lượng bữa ăn không ra gì nên so với mặt bằng chung, mức phí 1,7 triệu đồng/người cho hành trình 2 ngày này là đắt đỏ và vị trưởng đoàn lập cung chắc chắn cũng “cá kiếm” được ít nhiều.
Đam mê hay hám lợi ?
Còn Phương Giang (22 tuổi, cựu sinh viên khoa Báo chí, Học viện Báo chí – Tuyên truyền) vốn có sở thích đi đó đây nên cũng tham gia vào một số diễn đàn, “group” của những người chuyên đi du lịch bụi. Giang bị làm phiền khi một người bạn trong nhóm cứ suốt ngày rủ Giang tham gia đoàn leo Phanxipăng, do anh ta tổ chức.
“Một người bình thường, chắc một năm leo Phan một lần, nhiều lắm thì cũng đôi, ba lần. Đằng này, anh ta cứ suốt ngày lên “group” kêu gọi thành viên, thành lập đoàn leo mới, đến nỗi một năm, anh ta leo những 13 lần. Mình nghĩ, đó là điều bất thường, việc leo núi này không phải là do đam mê mà do anh ta kiếm được tiền từ những chuyến đi ấy”, Giang nói. Dulichgo
Giang tâm sự thêm: “Leo Phanxipăng hiện được coi là một cung kinh điển, vì không quá khó đi và ai cũng muốn một lần được chinh phục đỉnh núi 3.200 m.
Thế nhưng, mình thấy nhiều người lập ra cung này với mục đích thu lợi nhuận là chính. Mình từng biết admin của một nhóm “phượt” siêu lớn, rất hay lập cung leo Phan, mỗi lần lập đoàn leo, admin đăng tin trên “group”, đủ 20 – 30 người tham gia thì chốt.
Tính ra, mỗi vụ như thế, nếu admin bán tour cho công ty du lịch nào đó thì cũng được trích phần trăm “hoa hồng”, còn nếu trực tiếp dẫn đoàn đi, biết cách bòn rút tiền từ các khoản mua sắm đồ dùng chung thì chí ít cũng dôi ra được 1 – 2 triệu đồng đút túi, coi như khoản tiền kiếm thêm trong dịp cuối tuần”.
Đội giá các khoản chi để bòn rút
Thông thường, mỗi nhóm “phượt” đều có một “leader” và một thủ quỹ để công khai, minh bạch tài chính. Nhưng với nhiều nhóm “phượt”, “leader” và thủ quỹ móc nối với nhau (hoặc là mối quen thân từ trước) cố tình bỏ qua việc công khai các khoản chi tiêu, hoặc lợi dụng sự dễ tính, “ngô nghê” của các “newbie” để khai khống giá các mặt hàng, chi phí dọc đường, hòng thủ lợi.
Nguyễn Huyền (năm thứ ba, trường ĐH Thương mại) chia sẻ: “Lần đầu mình đi “phượt” là cung Y Tý (Lào Cai), trong 3 ngày. Trước khi đi, “leader” và thủ quỹ liệt kê các khoản dự trù chi tiêu và ước tính khoảng 1,5 triệu đồng/người. Mới đến ngày thứ hai, thủ quỹ đã đưa ra tờ giấy chằng chịt các khoản chi tiêu và nói rằng, số tiền quỹ đã gần hết, không thể cầm cự đến hết ngày thứ ba, đề nghị mỗi người đóng thêm 200.000 đồng.
Một số anh chị trong đoàn đã từng đi “phượt” nhiều lần, nhìn vào tờ giấy ghi chép và có thắc mắc về tiền ăn, tiền nhà nghỉ đắt hơn mức bình thường nhưng vì không có bằng chứng việc thủ quỹ đã ghi “đội giá” tiền nên đành “ngậm đắng nuốt cay”.
Điều mình nhận thấy rõ nhất là vì vụ lùm xùm tiền bạc đó nên chuyến đi trở nên căng thẳng, nhiều anh chị tỏ rõ sự bức tức vì cho rằng, các khoản chi tiêu kia có gian lận”.
Theo Hồng Giang (Sinh viên Việt Nam), ảnh internet
Du lịch, GO!
Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014
Đừng tưởng cứ đi là đến...
Favourite: Đáng lẽ cái note này phải được thực hiện sớm hơn nhưng vì nhiều lý do mình chưa kịp viết... nhưng đến lúc này thì không thể đặng đừng được nữa.
Với sự phát triển mạnh mẽ của mạng xã hội, càng lúc trào lưu đi phượt một cách bạt mạng, vượt ra ngoài tầm kiểm soát của BQT các diễn đàn phượt, không cần quan tâm đến sự an nguy của chính bản thân mình của các bạn trẻ đã đến lúc phải báo động một cách mạnh mẽ hơn...
Năm nào cũng có những mảnh đời còn rất trẻ bỏ lại trên những con đường, vẫn biết cái giá phải trả cho thú chơi đôi khi rất nghiệt ngã nhưng có những nỗi đau vẫn còn day dứt đến giờ:...
- Tháng 9/2007: Bạn Minh Ngọc (nhà F50) không bao giờ trở về do tai nạn tại khu vực thác Bản Giốc - Cao Bằng.
- Tháng 2/2009: 2 bạn nhà Kỳ Diệu gặp nạn trên đường đi Bắc Cạn; Bạn Hà và 1 người nữa ra đi, còn bạn Yến chấn thương nặng phải giành giật sự sống nhiều ngày tại Việt Đức.
- Tháng 10/2009: Bạn Huy Việt (nhà Fan7) ra đi trên dòng sông Hồng trong chuyến đi làng Cổ Đô Ba Vì.
- Tháng 9/2010: Trong chuyến đi Tây Bắc 2 bạn Hiền và Nguyên (nhà Dìm Hàng Pro) sảy chân rớt xuống suối, bị cuốn xuống chân thác tại khu vực đèo Khau Cọ.
- Tháng 11/2010: Tại địa phận Cao Phong trên đường đi Mộc Châu, 2 bạn nhà Trekkingfan gặp tai nạn, xế bị chấn thương còn bạn Nhung đã không qua khỏi.
- Tháng 10/2011: Bạn Châu (VietClimp), một thành viên du lịch nhiều kinh nghiệm đã ra đi trên đường đi Cúc Phương tham dự đại hội box Du lịch.
- Tháng 7/2012: bạn Hanamichi (phuot.vn) qua đời vì kiệt sức trên đường trekking Cực Đông Việt Nam.
- Tháng 10/2012: Bạn Toancbr (Nhà Nesat) gặp nạn trên đường từ Phú Thọ về HN.
- Tháng 7/2013: trong một chuyến leo Fansipan, bạn Ngọc Ánh tự ý tách đoàn trong khi di chuyển từ 2800m về Trạm Tôn và mất tích cho đến nay. Dulichgo
- Tháng 8/2013: anh Chu Hồng Đăng (Cheetah), kẻ hộ mệnh trên đường của dân du lịch bụi đã về miền xa trên đường từ Tú Lệ về HN.
- Tháng 12/2013: Tại địa phận Hòa Bình, 1 xe trong đoàn phượt 60 người gặp nạn, bạn Thu Hiền ra đi ngay lần đầu tiên đi phượt, xế chấn thương sọ não.
- Tháng 4/2014: Một thành viên nhóm Phượt Hà Nội ra đi, tai nạn xảy ra trên cung đường đi Lạng Sơn.
- Tháng 6/2014: Một bạn trong lúc chinh phục cực Đông theo lối nhảy ghềnh đã ngã và tử vong...
Bản liệt kê chưa chắc đã đầy đủ nhưng đọc xong những dòng nhức nhối trên các bạn cảm nhận được điều gì?
5 năm qua: đã có bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu nỗi đau ập đến sau những chuyến đi "cuối tuần" của những bạn trẻ đam mê xê dịch? Năm nào cũng có những topic chia buồn, những bài viết chia sẻ kinh nghiệm đi đường, những bài học rất đắt giá phải đánh đổi bằng chính sinh mạng những kẻ có máu phiêu du... nhưng tất cả chỉ 1 thời gian ngắn đều rơi tõm vào quên lãng.
Khi mà phong trào du lịch/phượt đang nở rộ và biến tướng một cách khó kiểm soát như hiện nay... không phải bạn nào mới tham gia vào thứ trào lưu mới này trong giới trẻ cũng được trang bị những kiến thức đi đường sơ đẳng và những trang bị cần thiết cho một chuyến đi. Trong cái danh sách đau lòng bên trên có cả những bạn dày dặn kinh nghiệm đi xe nhiều năm. Nhưng không ai có thể nói trước được điều gì sẽ xảy đến với mình trên đường với tình hình đường xá và ý thức tham gia giao thông bừa bãi hiện nay trong khi mỗi ngày có hàng chục người chết vì tai nạn giao thông! Liệu ai sẽ là kẻ tiếp theo, con đường nào lại đón thêm những kẻ lỡ bước sa chân?
Cùng với sự bùng nổ thông tin, các trang báo mạng và mạng xã hội Facebook, "Phượt" bây giờ đang dần thành trào lưu, thành 1 thứ mốt thời thượng, 1 cách để thể hiện bản lĩnh của giới trẻ. Nó là một hệ quả tất yếu như một thứ thuốc kích thích khiến càng ngày càng nhiều bạn trẻ dấn thân trên những cung đường. Nhưng nào phải cứ đi là sẽ đến? còn biết bao cạm bẫy và hiểm nguy rình rập trên những nẻo đường bụi bặm.
Giới phượt giờ khác xưa nhiều, nó biến chất, gập ghềnh và đầy rẫy thị phi. Mới chỉ cách đây vài năm thôi, khi mạng xã hội Facebook ko phát triển mạnh như bây giờ: các leader, các nhóm hầu như biết nhau hết, nhóm nào đi đâu ai cũng biết, nhìn nhau trên đường cũng đoán ra nhà nào bởi quanh quẩn chỉ có 2 nơi tập trung nhiều "dân đi" nhất là box Du lịch - TTVNOL và diễn đàn Phuot.Vn. Anh em gặp nhau tay bắt mặt mừng, bữa tối mời nhau chén rượu khề khà kể chuyện trên đường rồi hôm sau lại tỏa đi tứ phía, ngày trở về lại í ới nhau viết hồi ký và chia sẻ ảnh để biết nhau đã về an toàn...
Ngày đó giờ đã xa, sợi dây kết nối năm xưa đã đứt. Giờ trên Facebook hẳn chẳng thể ai có thể thống kê nổi hàng trăm Group/Nhóm nhà tự phát đang hàng tuần hàng tháng kêu gọi rủ rê thành viên đi chơi với những leader non trẻ thiếu kinh nghiệm nhưng vẫn nhận đoàn có khi lên đến hàng chục xe.
Nhiều khi trên đường thoáng bắt gặp những chiếc xe dán phản quang phía sau xe và trên mũ, tôi chỉ thầm nghĩ mong sao họ được dẫn dắt bởi những leader thực sự có tâm, lo lắng an nguy và sức khỏe cho cả đoàn... để những chuyến đi khám phá những miền đất lạ mãi là những kỷ niệm đẹp chứ không phải là nỗi ám ảnh hay là vết đen, nỗi dằn vặt suốt cuộc đời còn lại. Đừng để khi những sự việc đáng tiếc xảy ra mới thấm thía và thốt lên hai từ "giá mà"...
Đừng để điểm đến cuối cùng của chuyến đi lại là bệnh xá, hay tồi tệ hơn nữa là những nơi lạnh lẽo mà chẳng ai muốn đến!!!
Có những cuộc đời trẻ, còn rất trẻ,
Balo trên vai, chiếc khăn rằn quàng vội.
Họ lên đường đi về những miền xa,
Kìa đèo núi, kìa mây trời lồng lộng.
Đây hẻm núi, kia đường lượn vòng quanh,
Đây con sông, phía kia đường biên viễn.
Kia cột mốc, những điểm Cực loanh quanh,
Nhưng than ôi, đâu chỉ đi là đến?
Những ẩn họa, những gì ko lường hết.
Nó cuốn đi những người còn rất trẻ,
Gió về trời và mây mãi lang thang.
Chợt thảng thốt ta quay đầu nhìn lại,
Có mùa hoa vừa bỏ lại ven đường...
Favourite (TTNVOL) - HN
Không bi quan, phượt vẫn là cung cách để ta khám phá các vùng đất lạ bằng phương cách tuyệt vời và ít tốn kém. Tuy nhiên, phượt chẳng phải là cách khoe mẻ chỉnh chu nhất vì khối cách khác an toàn hơn để bạn có thể khẳng định mình với mọi người.
Vậy nhưng nếu bạn thật lòng vẫn thích và yêu phượt, đơn giản là hãy tự lượng sức mình. Xin đừng thờ ơ với bản thân, quên đi sự an toàn của những người bạn trong chuyến. Hãy Phượt có chuẩn bị và có ý thức.
Chúc bạn có những chuyến phượt thành công và an toàn.
Du lịch, GO!
Với sự phát triển mạnh mẽ của mạng xã hội, càng lúc trào lưu đi phượt một cách bạt mạng, vượt ra ngoài tầm kiểm soát của BQT các diễn đàn phượt, không cần quan tâm đến sự an nguy của chính bản thân mình của các bạn trẻ đã đến lúc phải báo động một cách mạnh mẽ hơn...
Năm nào cũng có những mảnh đời còn rất trẻ bỏ lại trên những con đường, vẫn biết cái giá phải trả cho thú chơi đôi khi rất nghiệt ngã nhưng có những nỗi đau vẫn còn day dứt đến giờ:...
- Tháng 9/2007: Bạn Minh Ngọc (nhà F50) không bao giờ trở về do tai nạn tại khu vực thác Bản Giốc - Cao Bằng.
- Tháng 2/2009: 2 bạn nhà Kỳ Diệu gặp nạn trên đường đi Bắc Cạn; Bạn Hà và 1 người nữa ra đi, còn bạn Yến chấn thương nặng phải giành giật sự sống nhiều ngày tại Việt Đức.
- Tháng 10/2009: Bạn Huy Việt (nhà Fan7) ra đi trên dòng sông Hồng trong chuyến đi làng Cổ Đô Ba Vì.
- Tháng 9/2010: Trong chuyến đi Tây Bắc 2 bạn Hiền và Nguyên (nhà Dìm Hàng Pro) sảy chân rớt xuống suối, bị cuốn xuống chân thác tại khu vực đèo Khau Cọ.
- Tháng 11/2010: Tại địa phận Cao Phong trên đường đi Mộc Châu, 2 bạn nhà Trekkingfan gặp tai nạn, xế bị chấn thương còn bạn Nhung đã không qua khỏi.
- Tháng 10/2011: Bạn Châu (VietClimp), một thành viên du lịch nhiều kinh nghiệm đã ra đi trên đường đi Cúc Phương tham dự đại hội box Du lịch.
- Tháng 7/2012: bạn Hanamichi (phuot.vn) qua đời vì kiệt sức trên đường trekking Cực Đông Việt Nam.
- Tháng 10/2012: Bạn Toancbr (Nhà Nesat) gặp nạn trên đường từ Phú Thọ về HN.
- Tháng 7/2013: trong một chuyến leo Fansipan, bạn Ngọc Ánh tự ý tách đoàn trong khi di chuyển từ 2800m về Trạm Tôn và mất tích cho đến nay. Dulichgo
- Tháng 8/2013: anh Chu Hồng Đăng (Cheetah), kẻ hộ mệnh trên đường của dân du lịch bụi đã về miền xa trên đường từ Tú Lệ về HN.
- Tháng 12/2013: Tại địa phận Hòa Bình, 1 xe trong đoàn phượt 60 người gặp nạn, bạn Thu Hiền ra đi ngay lần đầu tiên đi phượt, xế chấn thương sọ não.
- Tháng 4/2014: Một thành viên nhóm Phượt Hà Nội ra đi, tai nạn xảy ra trên cung đường đi Lạng Sơn.
- Tháng 6/2014: Một bạn trong lúc chinh phục cực Đông theo lối nhảy ghềnh đã ngã và tử vong...
Bản liệt kê chưa chắc đã đầy đủ nhưng đọc xong những dòng nhức nhối trên các bạn cảm nhận được điều gì?
5 năm qua: đã có bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu nỗi đau ập đến sau những chuyến đi "cuối tuần" của những bạn trẻ đam mê xê dịch? Năm nào cũng có những topic chia buồn, những bài viết chia sẻ kinh nghiệm đi đường, những bài học rất đắt giá phải đánh đổi bằng chính sinh mạng những kẻ có máu phiêu du... nhưng tất cả chỉ 1 thời gian ngắn đều rơi tõm vào quên lãng.
Khi mà phong trào du lịch/phượt đang nở rộ và biến tướng một cách khó kiểm soát như hiện nay... không phải bạn nào mới tham gia vào thứ trào lưu mới này trong giới trẻ cũng được trang bị những kiến thức đi đường sơ đẳng và những trang bị cần thiết cho một chuyến đi. Trong cái danh sách đau lòng bên trên có cả những bạn dày dặn kinh nghiệm đi xe nhiều năm. Nhưng không ai có thể nói trước được điều gì sẽ xảy đến với mình trên đường với tình hình đường xá và ý thức tham gia giao thông bừa bãi hiện nay trong khi mỗi ngày có hàng chục người chết vì tai nạn giao thông! Liệu ai sẽ là kẻ tiếp theo, con đường nào lại đón thêm những kẻ lỡ bước sa chân?
Cùng với sự bùng nổ thông tin, các trang báo mạng và mạng xã hội Facebook, "Phượt" bây giờ đang dần thành trào lưu, thành 1 thứ mốt thời thượng, 1 cách để thể hiện bản lĩnh của giới trẻ. Nó là một hệ quả tất yếu như một thứ thuốc kích thích khiến càng ngày càng nhiều bạn trẻ dấn thân trên những cung đường. Nhưng nào phải cứ đi là sẽ đến? còn biết bao cạm bẫy và hiểm nguy rình rập trên những nẻo đường bụi bặm.
Giới phượt giờ khác xưa nhiều, nó biến chất, gập ghềnh và đầy rẫy thị phi. Mới chỉ cách đây vài năm thôi, khi mạng xã hội Facebook ko phát triển mạnh như bây giờ: các leader, các nhóm hầu như biết nhau hết, nhóm nào đi đâu ai cũng biết, nhìn nhau trên đường cũng đoán ra nhà nào bởi quanh quẩn chỉ có 2 nơi tập trung nhiều "dân đi" nhất là box Du lịch - TTVNOL và diễn đàn Phuot.Vn. Anh em gặp nhau tay bắt mặt mừng, bữa tối mời nhau chén rượu khề khà kể chuyện trên đường rồi hôm sau lại tỏa đi tứ phía, ngày trở về lại í ới nhau viết hồi ký và chia sẻ ảnh để biết nhau đã về an toàn...
Ngày đó giờ đã xa, sợi dây kết nối năm xưa đã đứt. Giờ trên Facebook hẳn chẳng thể ai có thể thống kê nổi hàng trăm Group/Nhóm nhà tự phát đang hàng tuần hàng tháng kêu gọi rủ rê thành viên đi chơi với những leader non trẻ thiếu kinh nghiệm nhưng vẫn nhận đoàn có khi lên đến hàng chục xe.
Nhiều khi trên đường thoáng bắt gặp những chiếc xe dán phản quang phía sau xe và trên mũ, tôi chỉ thầm nghĩ mong sao họ được dẫn dắt bởi những leader thực sự có tâm, lo lắng an nguy và sức khỏe cho cả đoàn... để những chuyến đi khám phá những miền đất lạ mãi là những kỷ niệm đẹp chứ không phải là nỗi ám ảnh hay là vết đen, nỗi dằn vặt suốt cuộc đời còn lại. Đừng để khi những sự việc đáng tiếc xảy ra mới thấm thía và thốt lên hai từ "giá mà"...
Đừng để điểm đến cuối cùng của chuyến đi lại là bệnh xá, hay tồi tệ hơn nữa là những nơi lạnh lẽo mà chẳng ai muốn đến!!!
Có những cuộc đời trẻ, còn rất trẻ,
Balo trên vai, chiếc khăn rằn quàng vội.
Họ lên đường đi về những miền xa,
Kìa đèo núi, kìa mây trời lồng lộng.
Đây hẻm núi, kia đường lượn vòng quanh,
Đây con sông, phía kia đường biên viễn.
Kia cột mốc, những điểm Cực loanh quanh,
Nhưng than ôi, đâu chỉ đi là đến?
Những ẩn họa, những gì ko lường hết.
Nó cuốn đi những người còn rất trẻ,
Gió về trời và mây mãi lang thang.
Chợt thảng thốt ta quay đầu nhìn lại,
Có mùa hoa vừa bỏ lại ven đường...
Favourite (TTNVOL) - HN
Không bi quan, phượt vẫn là cung cách để ta khám phá các vùng đất lạ bằng phương cách tuyệt vời và ít tốn kém. Tuy nhiên, phượt chẳng phải là cách khoe mẻ chỉnh chu nhất vì khối cách khác an toàn hơn để bạn có thể khẳng định mình với mọi người.
Vậy nhưng nếu bạn thật lòng vẫn thích và yêu phượt, đơn giản là hãy tự lượng sức mình. Xin đừng thờ ơ với bản thân, quên đi sự an toàn của những người bạn trong chuyến. Hãy Phượt có chuẩn bị và có ý thức.
Chúc bạn có những chuyến phượt thành công và an toàn.
Du lịch, GO!
Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014
Vợ chồng già đạp xe vòng quanh VN
(VNE) - Lo cho sức khỏe của người vợ ham mê du lịch, ông Đinh Xuân Toàn (Đội Cấn, Hà Nội) hộ tống bà mỗi chuyến đi. Nhiều năm qua, ông bà đã đạp xe vòng quanh đất nước.
< Vợ chồng bà Xuân ông Toàn trong chuyến đạp xe xuyên Việt năm 2010. Họ dừng chân nghỉ ngơi ở đèo Lò Xo dài 20 km thuộc địa phận huyện Đăk Glei, tỉnh Kon Tum.
Ngôi nhà bốn tầng rợp rau xanh trên phố Đội Cấn là nơi ở của vợ chồng ông Đinh Xuân Toàn (72 tuổi) và bà Lê Thị Xuân (66 tuổi). Ông bà thích trồng rau xanh nên mọi nơi trong nhà đều được tận dụng. Những luống rau mùa đông như bắp cải, su hào, cà chua xanh mơn mởn.
< Ngoài tập thể dục, thể thao, tham gia các câu lạc bộ, ông Toàn bà Xuân còn có thú vui trồng rau xanh trên ban công, sân thượng.
Một ngày của đôi vợ chồng nghỉ hưu thường bắt đầu từ 5h sáng. Ông bà dậy sớm, đạp xe vòng quanh hồ Tây, hít không khí trong lành. Về nhà hơn 6h, họ ra vườn rau ngắm thỏa thích rồi mới trở vào dọn dẹp, ăn sáng. Từ khoảng 9h là thời gian cho hai vợ chồng cùng luyện khí công. Buổi chiều, họ dành thời gian nghỉ ngơi, đi thăm bạn bè, con cái. Sau bữa cơm tối, ông bà cùng nhau đi dạo khoảng một tiếng trước khi trở về xem tivi, đi ngủ.
< Trong quan niệm của các cụ cao tuổi CLB đạp xe, đi vòng quanh đất nước phải xuất phát từ km số 0 quốc lộ 1A, tại cửa khẩu Hữu nghị quan ở Bảo Lâm (Cao Lộc, Lạng Sơn) đến điểm cuối cùng ở km 2301 + 340 m tại thị trấn Năm Căn, Cà Mau. Vì thế lần nào đi vòng quanh đất nước, đoàn xe cũng xuất phát từ Hà Nội lên Lạng Sơn, sau đó mới đi từ km số 0 vào miền Nam.
Trước đây, bà Xuân làm kế toán, ông Toàn là bộ đội. Sau khi nghỉ hưu năm 1992, bà Xuân mở một lớp trông trẻ, đồng thời tham gia các hoạt động ở địa phương. Nhiều năm liền, bà giữ các cương vị như tổ trưởng tổ dân phố, bí thư, tham gia vào hội phụ nữ, vận động cai nghiện ma túy, phòng chống lao...
< Vợ chồng bà Xuân, ông Toàn tại khu di tích Bắc Sơn. Đây là chuyến đi vòng quanh đất nước thứ hai của bà Xuân sau chuyến năm 2005 và là hành trình đầu tiên của ông Toàn.
Bà Xuân năng nổ, nhiệt tình, luôn hoàn thành tốt các công tác tập thể cũng như việc gia đình. Năm 2004, tình cờ biết đến câu lạc bộ người cao tuổi đạp xe xuyên Việt, bà xin gia nhập. Sinh hoạt đến năm 2005, bà tham gia các chuyến đi vòng quanh đất nước đầu tiên.
< Trước mỗi chuyến đi, đoàn xe đều gửi giấy thông báo đến các cấp chính quyền các tỉnh, xin được tạo điều kiện cho chỗ nghỉ. Mỗi ngày các cụ đạp xe khoảng 70-100 km.
Chuyến đi đầu có nhiều bỡ ngỡ, ban đầu bà Xuân không biết vì sao mình còn trẻ, khỏe nhất đoàn mà luôn bị thụt lùi phía sau. Nhiều ngày để ý bà phát hiện ra vấn đề nằm ở chiếc xe đạp. Nếu xe bà đạp hai vòng thì xe các thành viên khác chỉ cần một vòng, đỡ mất sức, lại đi nhanh hơn.
< Bà Xuân chia sẻ CLB người cao tuổi đạp xe xuyên Việt do cụ Ngô Vi Thọ lên ý tưởng thành lập năm 1997. Đến nay, đoàn xe đã đi được 514 chuyến, tính ra mỗi thành viên đã đi 35,5 vòng trái đất. Mục đích đi của các cụ cao tuổi là thăm cội nguồn, các lão thành cách mạng, chiến trường xưa, viếng danh nhân và anh hùng liệt sĩ, tặng quà cho gia đình liệt sĩ, hoàn cảnh khó khăn...
"Ngay lập tức tôi gọi về cho chồng nhờ tìm mua loại xe Nhật bãi, vành to. Đến khi đoàn từ Lạng Sơn về Sơn Tây (Hà Nội) để vào miền Nam thì ông nhà tôi gửi xe lên. Từ khi có cái xe vành to, tôi cứ đi băng băng, nhàn lắm", bà Xuân chia sẻ.
< Đi đến đâu các cụ cao tuổi cũng được chào đón. Họ được chính quyền các nơi tạo điều kiện bố trí nơi nghỉ ngơi, ăn uống, giao lưu văn nghệ...
Cách đây gần chục năm, dọc đường từ Bắc vào Nam nhiều nơi còn rất nghèo. Đi qua các tỉnh miền Trung, Tây Nguyên, mọi người không cầm được nước mắt khi gặp những cháu bé có áo không quần, có quần không áo, nhem nhuốc và đói khổ. Họ đem cho quần áo, chăn màn, thuốc thang, mì tôm... đồng thời lưu lại một số địa điểm quá khó khăn, sau chuyến đi sẽ gom góp ủng hộ.
< Ông bà nghỉ ngơi sau hành trình leo đèo Hải Vân dài trên 20 km, đỉnh cao nhất gần 500 m.
Bà Xuân kể, đến nay bà đã đi cùng đoàn khoảng 100 chuyến, có cả những chuyến xuyên Đông Dương nhưng khó quên nhất là lần đi lạc năm 2005. Một buổi sáng, đoàn xe xuất phát từ Cai Lậy (Tiền Giang) đến địa điểm tiếp theo. Bà Xuân lấy hộ găng tay cho một thành viên trong đoàn, lúc quay ra thì không thấy đồng đội đâu nữa. Bà đạp xe qua 7-8 cây cầu vẫn không gặp đoàn của mình.
< Vợ chồng ông Toàn, bà Xuân cùng bạn đồng hành tại nghĩa trang Trường Sơn.
"Thời đó không có điện thoại để liên lạc. Tôi đành quay về nơi nghỉ ban đầu, hỏi ra mới biết các cụ đi hướng ngược lại. Giữa trưa nắng tôi vừa đạp vừa sợ. Khi tìm đến địa chỉ mới thì mọi người nghỉ trưa rồi. Bác trưởng đoàn đang ngồi uống nước, lúc đó nước mắt tôi cứ chảy ròng như đứa trẻ", bà Xuân cười kể.
< Đôi vợ chồng già rất ấn tượng khi đến thăm Tây Nguyên, khám phá văn hóa các dân tộc nơi đây.
Ngồi cạnh vợ, ông Toàn cười trêu chọc: "Tối hôm đó, bà nhà tôi gọi về khóc như mưa, làm tôi cũng thấy lo. Chuyến đó bà ấy xa nhà hơn 3 tháng cơ mà". Năm 2009, ông Toàn nghỉ hưu cũng tham gia vào đoàn đạp xe để "hộ tống vợ". Từ đó đến nay, ông tham gia tất cả các lần đạp xe của hội, trong đó có các chuyến như đạp xe vòng quanh đất nước kỷ niệm 120 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (năm 2010), dâng hương viếng Bác (19/5 hàng năm), đạp xe kỷ niệm 60 năm chiến thắng Điện Biên Phủ (2014)...
< Nghỉ ngơi khi đi qua cửa khẩu quốc tế Bờ Y (Kon Tum).
"Trong chuyến đi vòng quanh đất nước năm 2010, tôi nhớ nhất lần đi từ A Lưới đến Đông Giang (Thừa Thiên Huế) suốt 90 km không có nhà dân trừ hai trạm kiểm lâm mà nắng tháng 5 khủng khiếp. Đoàn xe bảo nhau ai khỏe thì đi trước, gặp nhau ở điểm dừng chân. Một số cụ phải tạt vào các lán làm đường xin nước nghỉ nhờ. Tôi và bà nhà leo được hai đèo đành phải trải nilon nằm giữa trời nắng nghỉ", ông kể.
< Bà Xuân cho biết trong lịch trình vòng quanh đất nước năm 2010 không ghé qua Đà Lạt nhưng vì hai vợ chồng chưa lần nào được đến nên họ đã xin phép trưởng đoàn cho đi. Họ được phép tách đoàn 2 ngày, 3 đêm đi Đà Lạt, trước khi hội ngộ ở địa điểm tiếp theo.
Đúng theo tinh thần hỗ trợ, cụ ông 72 tuổi này luôn đi sau xe vợ, đẩy xe giúp bà lúc lên dốc. Sau mỗi ngày đi, ông lại bóp chân, bóp tay cho bà. Thành viên đoàn xe ai cũng ấn tượng tình cảm ông bà dành cho nhau.
< Chiếc xe đạp nhỏ gọn đồng hành các chuyến đi của đôi vợ chồng già, hiếm khi xảy ra trục trặc giữa đường.
Theo ông Ngô Vi Thọ, trưởng câu lạc bộ, ông Toàn - bà Xuân là cặp vợ chồng duy nhất tham gia đạp xe cùng CLB từ năm thành lập 1997 đến nay. "Từ khi nghỉ hưu, chuyến nào ông Toàn cũng song hành với vợ nhiệt tình. Song ông ấy không đăng ký làm thành viên chính thức mà chỉ muốn đi để hộ tống vợ", ông Thọ cho biết.
< Chụp ảnh lưu niệm tại điểm mốc cuối cùng của đất nước ở mũi Cà Mau. Đôi vợ chồng già cùng các cụ cao tuổi khác còn nhảy xuống nước, chạm tay vào bờ để cảm nhận lãnh thổ thiêng liêng của đất nước.
Ông Toàn, bà Xuân quen nhau năm 1966, khi ông là bộ đội đóng quân tại Văn Lâm (Hưng Yên), còn bà đang là sinh viên trường Tài chính kế toán đặt ở đây. Thời trẻ bà Xuân đã rất năng động, ngoài học hành còn hoạt động đoàn thể sôi nổi. Chàng trai gốc Nghệ An để ý bà Xuân một thời gian rồi mới bắt chuyện làm quen. Tình yêu của họ bắt đầu trong trẻo và yên bình. Năm 1970, bà Xuân ra trường về quê Thái Bình công tác, họ mới tính chuyện kết hôn.
"Ngày đó, đám cưới đơn giản lắm, chỉ có một chút bánh kẹo mời bà con. Vợ chồng trẻ không có hoa, có nhẫn. Dù nghèo tôi vẫn quyết rủ vợ đi chụp một bức ảnh kỷ niệm, mỗi người giữ một tấm. Sau 45 năm, giờ cũng chỉ còn tôi giữ được ảnh ngày cưới", anh Toàn nói.
Ông bà có 3 người con đã lập gia đình và sống riêng. Những ngày cuối tuần, lễ, Tết, nghỉ hè, các con, các cháu mới quy tụ về chơi với ông bà.
Theo Phan Dương (Vnexpress)
Du lịch, GO!
< Vợ chồng bà Xuân ông Toàn trong chuyến đạp xe xuyên Việt năm 2010. Họ dừng chân nghỉ ngơi ở đèo Lò Xo dài 20 km thuộc địa phận huyện Đăk Glei, tỉnh Kon Tum.
Ngôi nhà bốn tầng rợp rau xanh trên phố Đội Cấn là nơi ở của vợ chồng ông Đinh Xuân Toàn (72 tuổi) và bà Lê Thị Xuân (66 tuổi). Ông bà thích trồng rau xanh nên mọi nơi trong nhà đều được tận dụng. Những luống rau mùa đông như bắp cải, su hào, cà chua xanh mơn mởn.
< Ngoài tập thể dục, thể thao, tham gia các câu lạc bộ, ông Toàn bà Xuân còn có thú vui trồng rau xanh trên ban công, sân thượng.
Một ngày của đôi vợ chồng nghỉ hưu thường bắt đầu từ 5h sáng. Ông bà dậy sớm, đạp xe vòng quanh hồ Tây, hít không khí trong lành. Về nhà hơn 6h, họ ra vườn rau ngắm thỏa thích rồi mới trở vào dọn dẹp, ăn sáng. Từ khoảng 9h là thời gian cho hai vợ chồng cùng luyện khí công. Buổi chiều, họ dành thời gian nghỉ ngơi, đi thăm bạn bè, con cái. Sau bữa cơm tối, ông bà cùng nhau đi dạo khoảng một tiếng trước khi trở về xem tivi, đi ngủ.
< Trong quan niệm của các cụ cao tuổi CLB đạp xe, đi vòng quanh đất nước phải xuất phát từ km số 0 quốc lộ 1A, tại cửa khẩu Hữu nghị quan ở Bảo Lâm (Cao Lộc, Lạng Sơn) đến điểm cuối cùng ở km 2301 + 340 m tại thị trấn Năm Căn, Cà Mau. Vì thế lần nào đi vòng quanh đất nước, đoàn xe cũng xuất phát từ Hà Nội lên Lạng Sơn, sau đó mới đi từ km số 0 vào miền Nam.
Trước đây, bà Xuân làm kế toán, ông Toàn là bộ đội. Sau khi nghỉ hưu năm 1992, bà Xuân mở một lớp trông trẻ, đồng thời tham gia các hoạt động ở địa phương. Nhiều năm liền, bà giữ các cương vị như tổ trưởng tổ dân phố, bí thư, tham gia vào hội phụ nữ, vận động cai nghiện ma túy, phòng chống lao...
< Vợ chồng bà Xuân, ông Toàn tại khu di tích Bắc Sơn. Đây là chuyến đi vòng quanh đất nước thứ hai của bà Xuân sau chuyến năm 2005 và là hành trình đầu tiên của ông Toàn.
Bà Xuân năng nổ, nhiệt tình, luôn hoàn thành tốt các công tác tập thể cũng như việc gia đình. Năm 2004, tình cờ biết đến câu lạc bộ người cao tuổi đạp xe xuyên Việt, bà xin gia nhập. Sinh hoạt đến năm 2005, bà tham gia các chuyến đi vòng quanh đất nước đầu tiên.
< Trước mỗi chuyến đi, đoàn xe đều gửi giấy thông báo đến các cấp chính quyền các tỉnh, xin được tạo điều kiện cho chỗ nghỉ. Mỗi ngày các cụ đạp xe khoảng 70-100 km.
Chuyến đi đầu có nhiều bỡ ngỡ, ban đầu bà Xuân không biết vì sao mình còn trẻ, khỏe nhất đoàn mà luôn bị thụt lùi phía sau. Nhiều ngày để ý bà phát hiện ra vấn đề nằm ở chiếc xe đạp. Nếu xe bà đạp hai vòng thì xe các thành viên khác chỉ cần một vòng, đỡ mất sức, lại đi nhanh hơn.
< Bà Xuân chia sẻ CLB người cao tuổi đạp xe xuyên Việt do cụ Ngô Vi Thọ lên ý tưởng thành lập năm 1997. Đến nay, đoàn xe đã đi được 514 chuyến, tính ra mỗi thành viên đã đi 35,5 vòng trái đất. Mục đích đi của các cụ cao tuổi là thăm cội nguồn, các lão thành cách mạng, chiến trường xưa, viếng danh nhân và anh hùng liệt sĩ, tặng quà cho gia đình liệt sĩ, hoàn cảnh khó khăn...
"Ngay lập tức tôi gọi về cho chồng nhờ tìm mua loại xe Nhật bãi, vành to. Đến khi đoàn từ Lạng Sơn về Sơn Tây (Hà Nội) để vào miền Nam thì ông nhà tôi gửi xe lên. Từ khi có cái xe vành to, tôi cứ đi băng băng, nhàn lắm", bà Xuân chia sẻ.
< Đi đến đâu các cụ cao tuổi cũng được chào đón. Họ được chính quyền các nơi tạo điều kiện bố trí nơi nghỉ ngơi, ăn uống, giao lưu văn nghệ...
Cách đây gần chục năm, dọc đường từ Bắc vào Nam nhiều nơi còn rất nghèo. Đi qua các tỉnh miền Trung, Tây Nguyên, mọi người không cầm được nước mắt khi gặp những cháu bé có áo không quần, có quần không áo, nhem nhuốc và đói khổ. Họ đem cho quần áo, chăn màn, thuốc thang, mì tôm... đồng thời lưu lại một số địa điểm quá khó khăn, sau chuyến đi sẽ gom góp ủng hộ.
< Ông bà nghỉ ngơi sau hành trình leo đèo Hải Vân dài trên 20 km, đỉnh cao nhất gần 500 m.
Bà Xuân kể, đến nay bà đã đi cùng đoàn khoảng 100 chuyến, có cả những chuyến xuyên Đông Dương nhưng khó quên nhất là lần đi lạc năm 2005. Một buổi sáng, đoàn xe xuất phát từ Cai Lậy (Tiền Giang) đến địa điểm tiếp theo. Bà Xuân lấy hộ găng tay cho một thành viên trong đoàn, lúc quay ra thì không thấy đồng đội đâu nữa. Bà đạp xe qua 7-8 cây cầu vẫn không gặp đoàn của mình.
< Vợ chồng ông Toàn, bà Xuân cùng bạn đồng hành tại nghĩa trang Trường Sơn.
"Thời đó không có điện thoại để liên lạc. Tôi đành quay về nơi nghỉ ban đầu, hỏi ra mới biết các cụ đi hướng ngược lại. Giữa trưa nắng tôi vừa đạp vừa sợ. Khi tìm đến địa chỉ mới thì mọi người nghỉ trưa rồi. Bác trưởng đoàn đang ngồi uống nước, lúc đó nước mắt tôi cứ chảy ròng như đứa trẻ", bà Xuân cười kể.
< Đôi vợ chồng già rất ấn tượng khi đến thăm Tây Nguyên, khám phá văn hóa các dân tộc nơi đây.
Ngồi cạnh vợ, ông Toàn cười trêu chọc: "Tối hôm đó, bà nhà tôi gọi về khóc như mưa, làm tôi cũng thấy lo. Chuyến đó bà ấy xa nhà hơn 3 tháng cơ mà". Năm 2009, ông Toàn nghỉ hưu cũng tham gia vào đoàn đạp xe để "hộ tống vợ". Từ đó đến nay, ông tham gia tất cả các lần đạp xe của hội, trong đó có các chuyến như đạp xe vòng quanh đất nước kỷ niệm 120 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (năm 2010), dâng hương viếng Bác (19/5 hàng năm), đạp xe kỷ niệm 60 năm chiến thắng Điện Biên Phủ (2014)...
< Nghỉ ngơi khi đi qua cửa khẩu quốc tế Bờ Y (Kon Tum).
"Trong chuyến đi vòng quanh đất nước năm 2010, tôi nhớ nhất lần đi từ A Lưới đến Đông Giang (Thừa Thiên Huế) suốt 90 km không có nhà dân trừ hai trạm kiểm lâm mà nắng tháng 5 khủng khiếp. Đoàn xe bảo nhau ai khỏe thì đi trước, gặp nhau ở điểm dừng chân. Một số cụ phải tạt vào các lán làm đường xin nước nghỉ nhờ. Tôi và bà nhà leo được hai đèo đành phải trải nilon nằm giữa trời nắng nghỉ", ông kể.
< Bà Xuân cho biết trong lịch trình vòng quanh đất nước năm 2010 không ghé qua Đà Lạt nhưng vì hai vợ chồng chưa lần nào được đến nên họ đã xin phép trưởng đoàn cho đi. Họ được phép tách đoàn 2 ngày, 3 đêm đi Đà Lạt, trước khi hội ngộ ở địa điểm tiếp theo.
Đúng theo tinh thần hỗ trợ, cụ ông 72 tuổi này luôn đi sau xe vợ, đẩy xe giúp bà lúc lên dốc. Sau mỗi ngày đi, ông lại bóp chân, bóp tay cho bà. Thành viên đoàn xe ai cũng ấn tượng tình cảm ông bà dành cho nhau.
< Chiếc xe đạp nhỏ gọn đồng hành các chuyến đi của đôi vợ chồng già, hiếm khi xảy ra trục trặc giữa đường.
Theo ông Ngô Vi Thọ, trưởng câu lạc bộ, ông Toàn - bà Xuân là cặp vợ chồng duy nhất tham gia đạp xe cùng CLB từ năm thành lập 1997 đến nay. "Từ khi nghỉ hưu, chuyến nào ông Toàn cũng song hành với vợ nhiệt tình. Song ông ấy không đăng ký làm thành viên chính thức mà chỉ muốn đi để hộ tống vợ", ông Thọ cho biết.
< Chụp ảnh lưu niệm tại điểm mốc cuối cùng của đất nước ở mũi Cà Mau. Đôi vợ chồng già cùng các cụ cao tuổi khác còn nhảy xuống nước, chạm tay vào bờ để cảm nhận lãnh thổ thiêng liêng của đất nước.
Ông Toàn, bà Xuân quen nhau năm 1966, khi ông là bộ đội đóng quân tại Văn Lâm (Hưng Yên), còn bà đang là sinh viên trường Tài chính kế toán đặt ở đây. Thời trẻ bà Xuân đã rất năng động, ngoài học hành còn hoạt động đoàn thể sôi nổi. Chàng trai gốc Nghệ An để ý bà Xuân một thời gian rồi mới bắt chuyện làm quen. Tình yêu của họ bắt đầu trong trẻo và yên bình. Năm 1970, bà Xuân ra trường về quê Thái Bình công tác, họ mới tính chuyện kết hôn.
"Ngày đó, đám cưới đơn giản lắm, chỉ có một chút bánh kẹo mời bà con. Vợ chồng trẻ không có hoa, có nhẫn. Dù nghèo tôi vẫn quyết rủ vợ đi chụp một bức ảnh kỷ niệm, mỗi người giữ một tấm. Sau 45 năm, giờ cũng chỉ còn tôi giữ được ảnh ngày cưới", anh Toàn nói.
Ông bà có 3 người con đã lập gia đình và sống riêng. Những ngày cuối tuần, lễ, Tết, nghỉ hè, các con, các cháu mới quy tụ về chơi với ông bà.
Theo Phan Dương (Vnexpress)
Du lịch, GO!
Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014
Không bao giờ trở nên mạnh mẽ nếu không... đi
(iHay) - Bạn không thấy thế giới không chỉ là một cái quả cầu hữu hạn mà cô giáo từng chỉ lên và nói: 'Con người đã khám phá hết mọi ngóc ngách thế giới rồi'. Chỉ còn một ngóc ngách cuối cùng, đó là trái tim - nơi mỗi người phải tự lớn lên và khám phá suốt một hành trình dài.
Tôi tìm thấy mình trong những chuyến đi. Cảm giác đó không thay thế được bởi mọi thứ khác. Cái lý do cơ bản kéo tôi lao vào các hành trình chỉ đơn giản là khung hình trong đôi mắt mình thay đổi khi các con đường lướt qua.
Tại sao con người phải đi nhỉ? Tại sao người ta phải bày ra các tour du lịch, các hành trình chinh phục, các sách hướng dẫn... để chỉ vẽ cho hết người này đến người khác lên đường?
Thật lạ lùng, đàn chim bay đi tránh rét rồi lại phải bay về nơi cũ. Chỉ có con người, khi ở một chỗ từ năm này sang năm khác, bỗng nhiên sẽ trở thành cũ mèm y như món đồ chất trên kệ trang trí lâu đến mòn mỏi. Hãy nhìn vào những con người ở một chỗ, đôi khi cuộc đời của họ ngừng lại, và họ chất chồng các ham muốn, tham vọng, ước mơ, và tất tần tật mọi thứ lên vai những đứa con của họ. Sự ở yên một chỗ đóng đinh họ vào sự tù hãm tinh thần.
Người ta đi, để nhìn thấy thế giới, với cái ăn cái ở khác nhà mình. Người ta tìm thấy những cung đường, không có hàng cây bạch đàn giống ở nhà, mà lại là một bờ liễu cạnh hồ. Người ta tìm thấy những đứa trẻ hiện đại đeo headphone đến trường, hoặc đám trẻ nghèo khổ trên núi cao trần truồng trong giá lạnh.
Đẹp hay xấu, hay hay dở, thì mọi thứ được gom vào tầm mắt đều làm người đi hiểu thêm về mình - như thể có thêm một tấm gương soi để kẻ ấy tự nhìn nhận bản thân.
Cái đi không còn là hoạt động hướng ngoại nữa, nó là hành trình khám phá cái tôi của người đi. Cái đi đẩy người ta rời khỏi nơi sinh sống quen thuộc, gỡ bỏ những vỏ bọc quan hệ, các “ổ cắm” đã giam hãm những tính cách tự nhiên của họ vì chuyện làm ăn, tiền bạc, lễ nghĩa, truyền thống... Người ta được tự do hơn để nhìn nhận những gì mình mong muốn, tự do để... liều lĩnh thực hiện những điều mình mong muốn hơn.
Khi đi, não sẽ tiếp tục học nhưng kinh nghiệm mới và so sánh với những bài học cũ của cuộc sống ở nhà. Điều đó rất quan trọng, nó định hình thái độ của người trẻ với cuộc sống bình thường của họ: yêu hay ghét, trân trọng hay thờ ơ, bi quan hay đơn giản là vững vàng cải tạo mọi thứ. Các hành trình thường làm người ta lạc quan và vững tin hơn vào các chọn lựa của mình.
Con đường làm đôi mắt nhìn thấy xa hơn và bàn chân dũng cảm hơn để đi tiếp. Điều đó giống với hành trình trở thành một con đại bàng, mắt tinh anh và cánh sải rộng.
Có cả đám người lúc nào cũng ra rả nói về các nguy hiểm trên đường đi. Ngay cả khi bạn sống trong cái thành phố quen thuộc của bạn thì nguy hiểm cũng có thể đến bất cứ lúc nào. Hàng ngày vẫn có nhiều người của thành phố này chết vì tai nạn, và họ chẳng đi đâu xa quá 100 km khỏi thành phố cả. Việc đi không tạo ra nguy hiểm. Vì bản thân cuộc sống chẳng có gì an toàn cả. Tại sao con người lại đi tìm một chỗ trú an toàn nhỉ? Sao không chui vào hang, trốn vào giếng để an toàn, và khôn ngoan một cách dại khờ theo kiểu của con ếch.
Chuẩn bị một chuyến đi kỹ lưỡng, tìm hiểu thật nhiều thông tin, cố gắng tránh rủi ro, đó là tất cả những kĩ năng một người đi sử dụng cho hành trình của mình. Rồi thì họ cũng sẽ được dịp thực hành trong đời họ, bằng phương cách chủ động và bản lĩnh của một kẻ có sẵn kinh nghiệm. Các con đường làm người đi trưởng thành. Và tất nhiên, các con đường thường quá nhiều vui vẻ, chẳng có gì có thể tệ hơn đâu. Tin tôi đi.
Thế giới, về cơ bản, là tuyệt diệu!
Theo Khải Đơn, Ngô Huy Hòa (iHay.Thanh Niên)
Du lịch, GO!
Tôi tìm thấy mình trong những chuyến đi. Cảm giác đó không thay thế được bởi mọi thứ khác. Cái lý do cơ bản kéo tôi lao vào các hành trình chỉ đơn giản là khung hình trong đôi mắt mình thay đổi khi các con đường lướt qua.
Tại sao con người phải đi nhỉ? Tại sao người ta phải bày ra các tour du lịch, các hành trình chinh phục, các sách hướng dẫn... để chỉ vẽ cho hết người này đến người khác lên đường?
Thật lạ lùng, đàn chim bay đi tránh rét rồi lại phải bay về nơi cũ. Chỉ có con người, khi ở một chỗ từ năm này sang năm khác, bỗng nhiên sẽ trở thành cũ mèm y như món đồ chất trên kệ trang trí lâu đến mòn mỏi. Hãy nhìn vào những con người ở một chỗ, đôi khi cuộc đời của họ ngừng lại, và họ chất chồng các ham muốn, tham vọng, ước mơ, và tất tần tật mọi thứ lên vai những đứa con của họ. Sự ở yên một chỗ đóng đinh họ vào sự tù hãm tinh thần.Người ta đi, để nhìn thấy thế giới, với cái ăn cái ở khác nhà mình. Người ta tìm thấy những cung đường, không có hàng cây bạch đàn giống ở nhà, mà lại là một bờ liễu cạnh hồ. Người ta tìm thấy những đứa trẻ hiện đại đeo headphone đến trường, hoặc đám trẻ nghèo khổ trên núi cao trần truồng trong giá lạnh.
Đẹp hay xấu, hay hay dở, thì mọi thứ được gom vào tầm mắt đều làm người đi hiểu thêm về mình - như thể có thêm một tấm gương soi để kẻ ấy tự nhìn nhận bản thân.
Cái đi không còn là hoạt động hướng ngoại nữa, nó là hành trình khám phá cái tôi của người đi. Cái đi đẩy người ta rời khỏi nơi sinh sống quen thuộc, gỡ bỏ những vỏ bọc quan hệ, các “ổ cắm” đã giam hãm những tính cách tự nhiên của họ vì chuyện làm ăn, tiền bạc, lễ nghĩa, truyền thống... Người ta được tự do hơn để nhìn nhận những gì mình mong muốn, tự do để... liều lĩnh thực hiện những điều mình mong muốn hơn.Khi đi, não sẽ tiếp tục học nhưng kinh nghiệm mới và so sánh với những bài học cũ của cuộc sống ở nhà. Điều đó rất quan trọng, nó định hình thái độ của người trẻ với cuộc sống bình thường của họ: yêu hay ghét, trân trọng hay thờ ơ, bi quan hay đơn giản là vững vàng cải tạo mọi thứ. Các hành trình thường làm người ta lạc quan và vững tin hơn vào các chọn lựa của mình.
Con đường làm đôi mắt nhìn thấy xa hơn và bàn chân dũng cảm hơn để đi tiếp. Điều đó giống với hành trình trở thành một con đại bàng, mắt tinh anh và cánh sải rộng.
Có cả đám người lúc nào cũng ra rả nói về các nguy hiểm trên đường đi. Ngay cả khi bạn sống trong cái thành phố quen thuộc của bạn thì nguy hiểm cũng có thể đến bất cứ lúc nào. Hàng ngày vẫn có nhiều người của thành phố này chết vì tai nạn, và họ chẳng đi đâu xa quá 100 km khỏi thành phố cả. Việc đi không tạo ra nguy hiểm. Vì bản thân cuộc sống chẳng có gì an toàn cả. Tại sao con người lại đi tìm một chỗ trú an toàn nhỉ? Sao không chui vào hang, trốn vào giếng để an toàn, và khôn ngoan một cách dại khờ theo kiểu của con ếch.Chuẩn bị một chuyến đi kỹ lưỡng, tìm hiểu thật nhiều thông tin, cố gắng tránh rủi ro, đó là tất cả những kĩ năng một người đi sử dụng cho hành trình của mình. Rồi thì họ cũng sẽ được dịp thực hành trong đời họ, bằng phương cách chủ động và bản lĩnh của một kẻ có sẵn kinh nghiệm. Các con đường làm người đi trưởng thành. Và tất nhiên, các con đường thường quá nhiều vui vẻ, chẳng có gì có thể tệ hơn đâu. Tin tôi đi.
Thế giới, về cơ bản, là tuyệt diệu!
Theo Khải Đơn, Ngô Huy Hòa (iHay.Thanh Niên)
Du lịch, GO!
Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014
Minsk: Từ xe chở lợn đến 'huyền thoại' của dân phượt
(VTC) - Không hào nhoáng, bóng bẩy như Peugeot hay Super Cub 50 nhưng “xe chở lợn” Minsk nửa thế kỷ vẫn chạy tốt.
“Xe chở lợn” huyền thoại
Thời bao cấp, thị trường xe Việt Nam chứng kiến sự ra đời của nhiều “huyền thoại” như Super Cub 50, Simson hay xe đạp Peugeot. Đa phần, các loại xe này đều bóng bẩy, sang trọng và có sức cuốn hút riêng từ ngoại hình. Minsk là trường hợp ngoại lệ. Minsk không bóng bẩy như Peugeot, không tiết kiệm xăng như Super Cub 50. Thế nhưng Minsk lại rất được lòng người dân Việt. Vì thế, Minsk sớm ghi tên mình vào danh sách các “huyền thoại xe cộ” thời bao cấp.
Minsk ra đời lần đầu tiên vào năm 1951 và xuất hiện tại thị trường Việt Nam từ năm 1960 khi xe theo chân các chuyên gia Liên Xô tới Việt Nam làm việc. Minsk là tên thủ đô của Belarus. Minsk sản xuất cả xe đạp và xe máy nhưng tại Việt Nam, xe máy Minsk được biết đến nhiều hơn.
Cũng như các “huyền thoại” Super Cub, Simson, Minsk tới Việt Nam chủ yếu qua đường “xách tay”. Những người đi lao động và học tập tại các nước Đông Âu xã hội chủ nghĩa gửi Minsk về cho người thân trong nước. Cuối thập niên 60 và đầu thập niên của thế kỷ trước, Minsk xuất hiện trên đường phố Việt Nam với số lượng khiêm tốn.
Phải đến những năm 80, 90 của thế kỷ trước, phong trào học tập, làm việc của người Việt Nam tại các nước Đông Âu lên cao khiến số lượng xe Minsk về nước ngày càng nhiều hơn. Ngoài ra, xe còn được “nhập khẩu” vào Việt Nam theo con đường viện trợ quân sự của Liên Xô.
Minsk được nhớ nhiều với cái tên phiên âm “Min khờ”. Xe có rất nhiều yếu điểm như tiếng nổ to bạch bạch, phun khói khắp đường di. Dáng xe thô kệch, không sang trọng, thanh lịch nên không được người thành phố ưa chuộng.
Tuy nhiên, xe rất khỏe, vận chuyển được nhiều đồ vật với trọng lượng lớn. Một chiếc xe có thể chở được 6-7 người hoặc vài tạ lợn. Ngoài ra, xe có bánh to, gầm cao, phù hợp với nhiều địa hình, đặc biệt là các vùng đất gồ ghề, khúc khuỷa. Vì thế, Minsk được ưa chuộng tại miền núi, đặc biệt là các tỉnh vùng cao phía Bắc.
Nếu xe đạp Peugeot có “đặc quyền” chở những thiếu nữ Hà thành lịch thiệp, rạng ngời thì xe Minsk có nhiệm vụ quan trọng nhất là chở hàng hóa, trong đó có…. con lợn. Cộng với hình dáng thô kệch, Minsk được gắn cho cái tên không mấy mỹ miều, "xe chở lợn".
Bên cạnh những ưu điểm kể trên, ưu điểm lớn nhất của Minsk chính là giá rẻ. Nếu Super Cub 50 được tính bằng đơn vị cây vàng thì chỉ cần vài chỉ vàng là người dân đã có thể mua về một chiếc để… chở lợn. Thế nên từ những năm 80 của thế kỷ trước, xe Minsk xuất hiện khá nhiều trên đường phố Việt Nam.
“Huyền thoại” của dân phượt
Ngày nay, rất nhiều dòng xe máy mới ra đời với nhiều hình dáng và chức năng vượt trội. Cũng giống như Super Cub 50 hay Simson, Minsk không còn được đại bộ phận người dân lựa chọn. Thay vào đó, những dòng xe phổ thông của Honda, Yamaha hay Piaggio tràn ngập đường phố. Dulichgo
Có thể, Minsk bị gạt ra khỏi cuộc sống thường nhật đầy vội vã của người dân nhưng nó không bị đẩy lùi vào quên lãng. Khi phong trào phượt lên cao, Minsk lại trở thành lựa chọn hàng đầu cho những người ưa mạo hiểm, thích trèo đèo lội suối.
Không chỉ đồng hành cùng dân phượt trên các cung đường nguy hiểm, Minsk còn xuất hiện trong các cuộc giao dịch của những người yêu xe. Khác với Super Cub 50, Minsk được bán với mức giá khá bèo. Chỉ cần bỏ ra vài triệu đồng, bạn hoàn toàn có thể trở thành chủ mới của “huyền thoại rắc rối này”.
Nói Minsk rắc rối là vì Minsk rất hay hỏng hóc. Không ít người nhiều lần phàn nàn khi phải dắt bộ vài cây số vì xe đột ngộ giở chứng. Xe hỏng trên phố đã khổ, xe hỏng ở đường rừng núi heo hút càng khổ hơn. Ấy thế mà những người yêu xe yêu xe vẫn chung thủy với Minsk dù bị “hành” thường xuyên.
Những người yêu xe Minsk tập hợp lại thành từng nhóm và lập nên các câu lạc bộ Minsk. Các câu lạc bộ Minsk hoạt động rất sôi nổi. Nhiều sự kiện được tổ chức để các thành viên thể hiện tình yêu với “huyền thoại rắc rối” này cũng như chia sẻ các “bài thuốc” trị bệnh cho Minsk.
Nhận thấy nửa thế kỷ trôi qua, Minsk vẫn chạy tốt, vẫn được “tín đồ xe hai bánh” yêu thích nên đầu năm nay, nhà sản xuất tung ra hai mẫu mới. Những mẫu xe này vẫn có thiết kế hầm hồ gắn liền với những cung đường hiểm trở vùng biên giới.
Dù các sản phẩm mới không thể giúp Minsk lấy lại được danh tiếng lẫy lừng thuở xưa nhưng rõ ràng, với những ai yêu “huyền thoại rắc rối”, sự tái sinh của một huyền thoại cũng mang lại niềm vui lớn.
Theo Bảo Linh (VTC News)
Du lịch, GO!
Những cô nàng... mê xe Minsk
“Xe chở lợn” huyền thoại
Thời bao cấp, thị trường xe Việt Nam chứng kiến sự ra đời của nhiều “huyền thoại” như Super Cub 50, Simson hay xe đạp Peugeot. Đa phần, các loại xe này đều bóng bẩy, sang trọng và có sức cuốn hút riêng từ ngoại hình. Minsk là trường hợp ngoại lệ. Minsk không bóng bẩy như Peugeot, không tiết kiệm xăng như Super Cub 50. Thế nhưng Minsk lại rất được lòng người dân Việt. Vì thế, Minsk sớm ghi tên mình vào danh sách các “huyền thoại xe cộ” thời bao cấp.
Minsk ra đời lần đầu tiên vào năm 1951 và xuất hiện tại thị trường Việt Nam từ năm 1960 khi xe theo chân các chuyên gia Liên Xô tới Việt Nam làm việc. Minsk là tên thủ đô của Belarus. Minsk sản xuất cả xe đạp và xe máy nhưng tại Việt Nam, xe máy Minsk được biết đến nhiều hơn.
Cũng như các “huyền thoại” Super Cub, Simson, Minsk tới Việt Nam chủ yếu qua đường “xách tay”. Những người đi lao động và học tập tại các nước Đông Âu xã hội chủ nghĩa gửi Minsk về cho người thân trong nước. Cuối thập niên 60 và đầu thập niên của thế kỷ trước, Minsk xuất hiện trên đường phố Việt Nam với số lượng khiêm tốn.
Phải đến những năm 80, 90 của thế kỷ trước, phong trào học tập, làm việc của người Việt Nam tại các nước Đông Âu lên cao khiến số lượng xe Minsk về nước ngày càng nhiều hơn. Ngoài ra, xe còn được “nhập khẩu” vào Việt Nam theo con đường viện trợ quân sự của Liên Xô.
Minsk được nhớ nhiều với cái tên phiên âm “Min khờ”. Xe có rất nhiều yếu điểm như tiếng nổ to bạch bạch, phun khói khắp đường di. Dáng xe thô kệch, không sang trọng, thanh lịch nên không được người thành phố ưa chuộng.
Tuy nhiên, xe rất khỏe, vận chuyển được nhiều đồ vật với trọng lượng lớn. Một chiếc xe có thể chở được 6-7 người hoặc vài tạ lợn. Ngoài ra, xe có bánh to, gầm cao, phù hợp với nhiều địa hình, đặc biệt là các vùng đất gồ ghề, khúc khuỷa. Vì thế, Minsk được ưa chuộng tại miền núi, đặc biệt là các tỉnh vùng cao phía Bắc.
Nếu xe đạp Peugeot có “đặc quyền” chở những thiếu nữ Hà thành lịch thiệp, rạng ngời thì xe Minsk có nhiệm vụ quan trọng nhất là chở hàng hóa, trong đó có…. con lợn. Cộng với hình dáng thô kệch, Minsk được gắn cho cái tên không mấy mỹ miều, "xe chở lợn".
Bên cạnh những ưu điểm kể trên, ưu điểm lớn nhất của Minsk chính là giá rẻ. Nếu Super Cub 50 được tính bằng đơn vị cây vàng thì chỉ cần vài chỉ vàng là người dân đã có thể mua về một chiếc để… chở lợn. Thế nên từ những năm 80 của thế kỷ trước, xe Minsk xuất hiện khá nhiều trên đường phố Việt Nam.
“Huyền thoại” của dân phượt
Ngày nay, rất nhiều dòng xe máy mới ra đời với nhiều hình dáng và chức năng vượt trội. Cũng giống như Super Cub 50 hay Simson, Minsk không còn được đại bộ phận người dân lựa chọn. Thay vào đó, những dòng xe phổ thông của Honda, Yamaha hay Piaggio tràn ngập đường phố. Dulichgo
Có thể, Minsk bị gạt ra khỏi cuộc sống thường nhật đầy vội vã của người dân nhưng nó không bị đẩy lùi vào quên lãng. Khi phong trào phượt lên cao, Minsk lại trở thành lựa chọn hàng đầu cho những người ưa mạo hiểm, thích trèo đèo lội suối.
Không chỉ đồng hành cùng dân phượt trên các cung đường nguy hiểm, Minsk còn xuất hiện trong các cuộc giao dịch của những người yêu xe. Khác với Super Cub 50, Minsk được bán với mức giá khá bèo. Chỉ cần bỏ ra vài triệu đồng, bạn hoàn toàn có thể trở thành chủ mới của “huyền thoại rắc rối này”.
Nói Minsk rắc rối là vì Minsk rất hay hỏng hóc. Không ít người nhiều lần phàn nàn khi phải dắt bộ vài cây số vì xe đột ngộ giở chứng. Xe hỏng trên phố đã khổ, xe hỏng ở đường rừng núi heo hút càng khổ hơn. Ấy thế mà những người yêu xe yêu xe vẫn chung thủy với Minsk dù bị “hành” thường xuyên.
Những người yêu xe Minsk tập hợp lại thành từng nhóm và lập nên các câu lạc bộ Minsk. Các câu lạc bộ Minsk hoạt động rất sôi nổi. Nhiều sự kiện được tổ chức để các thành viên thể hiện tình yêu với “huyền thoại rắc rối” này cũng như chia sẻ các “bài thuốc” trị bệnh cho Minsk.
Nhận thấy nửa thế kỷ trôi qua, Minsk vẫn chạy tốt, vẫn được “tín đồ xe hai bánh” yêu thích nên đầu năm nay, nhà sản xuất tung ra hai mẫu mới. Những mẫu xe này vẫn có thiết kế hầm hồ gắn liền với những cung đường hiểm trở vùng biên giới.
Dù các sản phẩm mới không thể giúp Minsk lấy lại được danh tiếng lẫy lừng thuở xưa nhưng rõ ràng, với những ai yêu “huyền thoại rắc rối”, sự tái sinh của một huyền thoại cũng mang lại niềm vui lớn.
Theo Bảo Linh (VTC News)
Du lịch, GO!
Những cô nàng... mê xe Minsk
Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014
Nể phục trẻ Tây “phượt” xuyên rừng
(DTO) - Các “cậu ấm” tây trèo đèo lội suối, băng rừng vượt bản mà không cần sự kèm cặp giúp đỡ của người lớn là hình ảnh rất dễ gặp ở các bản làng miền núi Đông bắc xa xôi tại Việt Nam…
< Trẻ em phương Tây chinh phục đường rừng núi.
Khác với trẻ em thành phố Việt Nam, với trẻ em phương Tây, du lịch không đơn giản là ăn chơi nghỉ ngơi. Những chuyến đi của chúng cùng với gia đình sẽ là những bài học trải nghiệm đầu tiên trước cuộc sống vốn đầy khó khăn.
< Mặc cho phụ huynh đi trước...
Không như những đứa bé Việt Nam luôn được bố mẹ cưng chiều, các em bé phương Tây đã phải nếm trải bài học đầu đòi bằng cách tự lập Họ rất coi trọng tinh thần độc lập, tự lực cánh sinh của mỗi người. Vì thế, ngay cả lúc đi du lịch họ đã bắt đầu dạy cho trẻ các kỹ năng tự phục vụ bản thân.
< ... Trẻ vẫn kiên trì theo sau.
Khi cùng bố mẹ phượt xuyên rừng, hầu hết bố mẹ đi sau chúng một quãng khá xa, mặc những đưa trẻ trèo đèo lội suối. Họ chỉ im lặng và theo dõi từ xa chứ không kè kè bên cạnh, cũng không ngăn cản, đe dọa, khuyên bảo, dỗ dành như những gia đình Việt Nam. Dulichgo
Theo một số HDV chuyên dẫn khách tây thì với người phương tây trẻ em được tôn trọng như những cá thể độc lập và có ý thức, cho nên chúng được đối xử trên tinh thần như thế; và chúng cư xử lại cũng với tinh thần như thế. Không có sự bảo bọc, nuông chiều, cung phụng hoặc hách dịch với trẻ.
< Từng bước, từng bước chinh phục dốc cao...
Trong hành trình băng rừng tre giữa cơn mưa nặng hạt ở bản Giang Tà Chải, Lào Cai, tôi quan sát một em bé chừng 7 tuổi, ngã sõng xoài lấm lem bùn đất, nhưng bố mẹ em chỉ chăm chú theo dõi mà không chạy lại giúp. Em bé lồm cồm bò dậy với cây gậy tre rồi tiếp tục cuộc hành trình mà không chút ngại ngần.
Người phương tây thường dạy con theo lối: “việc của con, con tự giải quyết”. Những chuyến phượt như thế này chỉ là một trong những bài học thử thách của trẻ em phương Tây.
Được nuôi lớn trong sự bình tĩnh và kỷ luật tự nhiên như thế này, hy vọng những đứa trẻ sẽ có cơ hội giữ được sự bình tĩnh và kỷ luật trước những biến động và cám dỗ của cuộc sống người lớn sau này.
Theo Minh Phan (Dân Trí)
Du lịch, GO!
< Trẻ em phương Tây chinh phục đường rừng núi.
Khác với trẻ em thành phố Việt Nam, với trẻ em phương Tây, du lịch không đơn giản là ăn chơi nghỉ ngơi. Những chuyến đi của chúng cùng với gia đình sẽ là những bài học trải nghiệm đầu tiên trước cuộc sống vốn đầy khó khăn.
< Mặc cho phụ huynh đi trước...
Không như những đứa bé Việt Nam luôn được bố mẹ cưng chiều, các em bé phương Tây đã phải nếm trải bài học đầu đòi bằng cách tự lập Họ rất coi trọng tinh thần độc lập, tự lực cánh sinh của mỗi người. Vì thế, ngay cả lúc đi du lịch họ đã bắt đầu dạy cho trẻ các kỹ năng tự phục vụ bản thân.
< ... Trẻ vẫn kiên trì theo sau.
Khi cùng bố mẹ phượt xuyên rừng, hầu hết bố mẹ đi sau chúng một quãng khá xa, mặc những đưa trẻ trèo đèo lội suối. Họ chỉ im lặng và theo dõi từ xa chứ không kè kè bên cạnh, cũng không ngăn cản, đe dọa, khuyên bảo, dỗ dành như những gia đình Việt Nam. Dulichgo
Theo một số HDV chuyên dẫn khách tây thì với người phương tây trẻ em được tôn trọng như những cá thể độc lập và có ý thức, cho nên chúng được đối xử trên tinh thần như thế; và chúng cư xử lại cũng với tinh thần như thế. Không có sự bảo bọc, nuông chiều, cung phụng hoặc hách dịch với trẻ.
< Từng bước, từng bước chinh phục dốc cao...
Trong hành trình băng rừng tre giữa cơn mưa nặng hạt ở bản Giang Tà Chải, Lào Cai, tôi quan sát một em bé chừng 7 tuổi, ngã sõng xoài lấm lem bùn đất, nhưng bố mẹ em chỉ chăm chú theo dõi mà không chạy lại giúp. Em bé lồm cồm bò dậy với cây gậy tre rồi tiếp tục cuộc hành trình mà không chút ngại ngần.
Người phương tây thường dạy con theo lối: “việc của con, con tự giải quyết”. Những chuyến phượt như thế này chỉ là một trong những bài học thử thách của trẻ em phương Tây.
Được nuôi lớn trong sự bình tĩnh và kỷ luật tự nhiên như thế này, hy vọng những đứa trẻ sẽ có cơ hội giữ được sự bình tĩnh và kỷ luật trước những biến động và cám dỗ của cuộc sống người lớn sau này.
Theo Minh Phan (Dân Trí)
Du lịch, GO!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






















.jpg)




















.jpg)